Thanh toán linh hoạt các ví điện tử và hơn 14 ngân hàng tại Việt Nam

Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành

Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Mình tới Măng Đen lần đầu tiên vào tháng 11 năm ngoái. Măng Đen dịch, vắng te. Đi cả 1-2km không có nổi một quán xá mở cửa. Thật sự nó lạnh giá, đìu hiu, buồn khủng khiếp. Lần này trở lại, mình cảm nhận được Măng Đen đã thực sự thay đổi (theo chiều hướng tốt lên nha). Có thêm nhiều sự lựa chọn về chỗ ăn, chỗ ở. Gà nướng cô Sinh vẫn đông, có thêm thịt xiên nướng và lẩu, món đa dạng. Tô bánh canh A Kay vẫn sôi xình xịch, nghi ngút khói tới tận bàn. Nước hồ Đăk ke vẫn trong veo. Mình đã nhớ mãi về con đường nhỏ quanh co giữa rừng, hai bên cây xanh phủ bóng. Trời nắng tán cây lấp lánh, trời gió thì nghiêng ngả díu dít cạnh nhau. Mình đã sợ Măng Đen “hiện đại hoá”, rồi người ta bỏ cây, xẻ núi làm nhà. Và kỷ niệm chỉ còn là quá khứ. Nhưng mà may quá, Măng Đen vẫn xanh, vẫn lành, vẫn là đứa con mà mẹ Thiên nhiên ưu ái. Vẫn còn cây, còn rừng, đủ cho một trăm một ngàn đứa như mình hít hà no nê không khí thanh sạch. Mình về Măng Đen. Mình đi tìm mình. Và mình đã có được quá nhiều trải nghiệm có lẽ cả đời không quên. Mình không quên được cảm giác chạy xe xóc nảy trên đường từ chùa Khánh Lâm đến chợ Kon Plong. Con đường độc đạo giữa rừng, toàn ổ gà, không nhà cửa. Một mình một đường, của mình. Mình đã đi ăn rất nhiều món ngon. Lẩu Xuyên tiêu đã chuyển sang một toà nhà to đẹp, sáng sủa. Anh chủ quán vẫn niềm nở nhiệt tình. Phở khô bà Bảy thịt gà dai mềm, nước dùng ngon ngọt Gà chặt giòn chắc ở Phở Mạnh Cường Và mình cực kỳ ấn tượng với quán Tiệm cà phê bên rừng (Café de Măng Đen). Ban đầu thấy pr quá thành ra k tin lắm, nhưng vẫn đi vì thấy page đăng mấy cái ảnh view đẹp dữ dội. Rồi đến nơi mê luôn các bạn. Quán rộng cực kỳ, có 4-5 khu ngồi, toàn cây là cây. Mình đi đúng sáng thứ 2 quán free cà phê sáng. Mình có hỏi thì bạn nhân viên bảo đây là cà phê trồng và sản xuất tại Măng Đen luôn. Và tháng 11 vừa rồi chính là mùa thu cà phê chín năm nay, đi sớm một tháng là được dẫn vào vườn tham quan rồi. Bạn nhân viên nói với mình nhiều về cuộc sống trên này, chỉ mình chỗ ăn uống người bản địa, chia sẻ về những câu chuyện rời thành phố về quê và còn ôm mình một cái thật chặt…Nói chung là 10đ service, tinh tế và chăm chút từng góc nhỏ luôn. Hoá ra Măng Đen không chỉ là thị trấn du lịch, mà còn là 1 thủ phủ cà phê xứ lạnh Tây Nguyên. Và có những doanh nghiệp trẻ như Cafe de Măng Đen về quê phát triển kinh tế địa phương. Mình luôn muốn mỗi chuyến đi đều có thể tìm hiểu thêm về văn hoá địa phương, ngắm nhìn thêm thế giới, lắng nghe thêm những câu chuyện bình dị hằng ngày, và thực sự có thời gian cho riêng mình. Chuyến trở lại Măng Đen đợt này đã thoả mãn tất cả những mong muốn đó. Và từ nay, mình sẽ gọi Măng Đen là vùng đất chữa lành, của chính mình. Măng Đen, 12.2022

Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành
Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành
Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành
Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành
Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành

Nguồn Facebook: Group Măng Đen

15 những suy nghĩ trên “Trở lại Măng Đen sau một năm để chữa lành

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *